Sông Hồng ơi
Ai tính được thời gian
Đã bao năm bao tháng
Bao thế kỷ trôi qua
Cho con cháu Lạc - Hồng
Theo sông ra biển cả.
Ai tính được Hồng Hà
Có bao đất phù sa
Bồi lên thành quê mẹ, đất cha
Xây nên hình Tổ Quốc
Sông Hồng ơi!
Ta nhớ mùa thu xưa
Khi nước về đỏ ngập quê ta
Lai láng bờ đê
Nhấp nhô lặn ngụp những mái nhà
Em bé, mẹ già ngồi trông nước chảy
Những con cò đỏ mắt tìm cha
Vất vả mẹ ơi đời lặn lội...
Lớn lên con đi xa
Theo chị theo anh ngăn sông đắp đập
Xây hồ bé hồ to
Thác Bà, sông Lô, sông Chảy
Sông đen ngậm ngùi
Kể chuyện Sơn Tinh
Con giang tay chặn nước sông Đà...
Ôi những Sơn La, Nậm Ngừm, Huội Quảng...
Đâu rồi những sông suối gần xa
Lại theo con về cùng ánh điện
Để cho đời những hồ nước bao la.
Hồng Hà ơi!...
Ta lại nhớ thu xưa
Mênh mang sông nước đỏ nặng phù sa
Nay còn đâu
Khi ta xây hồ Hà Nội!
Ẩn hiện theo mùa như ngày đêm, sáng tối
Đã có những Hồ Tây, Trúc Bạch, Thiền Quang
Sâu lắng trong tâm hồn những người con Hà Nội
Ai dám nghĩ ra cái “Hồ Hà Nội”
Ai sẽ đặt tên “Hồ Hà Nội”
Khi ta chặn lại sông Hồng
Để xây những công trình thơ mộng nguy nga.
Hà Nội ơi!
* *
*
Ôi những đứa con xa tổ quốc
Đã theo sông ra biển lớn mênh mông
Hãy trở về theo đàn cá ngược dòng
Những cá Mòi, Anh Vũ, cá Lăng
Vượt vũ môn mà ta xây sẵn
Để thăm quê, thăm đất Tổ anh hùng
Thăm công trình kỳ vĩ đất Thăng Long
Ta sẽ còn xây những hồ thuỷ điện
Những cầu những cảng những âu
Đến tận địa đầu Tổ quốc
Tô thắm thêm màu xanh của đất
Nhưng đừng hỏi vì sao:
Sông Hồng không còn đỏ nước,
Đâu rồi dòng sữa phù sa?
Xin đừng hỏi và thôi đừng hối tiếc.
Phan Đình Đại
Lời tòa soạn: Tác giả bài thơ nguyên là Phó Tổng Giám đốc Tổng công ty Sông Đà, đã tham gia xây dựng các công trình thuỷ điện Thác Bà, Hoà Bình và làm chuyên gia các công trình thuỷ điện, thuỷ lợi khác từ 1963-2003, là đồng tác giả Dự án công trình điều tiết sông Hồng đoạn qua Hà Nội phục vụ quy hoạch vùng Thủ Đô.
(Nguồn: tạp chí Người Xây dựng – Tổng hội xây dựng Việt Nam)